Tin nóng
tin tức

Căng thẳng tột độ – Arteta và Arsenal đã khiến mọi giây phút đều đáng giá

Arsenal đã lần đầu tiên lên ngôi vô địch Premier League sau 22 năm. Cảm giác ấy vẫn chưa thực sự thấm vào tôi. Tôi khó có thể tin được điều này. Tôi là cổ động viên của Pháo thủ từ năm 2008, khi bắt đầu yêu môn bóng đá sau kỳ Euro. Tôi chưa bao giờ được chứng kiến câu lạc bộ vĩ đại này nâng cao chiếc cúp Premier League. Bất chấp mọi thăng trầm, mọi bước ngoặt, và những khoảnh khắc đau đớn tột cùng mà người hâm mộ đã phải trải qua trong mùa giải này, tất cả đều xứng đáng với sự chờ đợi.

Tôi đã rất mong cuộc đua danh hiệu kết thúc vào tối thứ Ba. Tôi không nghĩ mình còn chịu đựng nổi nếu phải chờ đến trận cuối cùng.

Sau hai chiến thắng liên tiếp với tỷ số 1-0 trước West Ham và Burnley, thần kinh của tôi đã bị bào mòn. Chiến thắng tại London Stadium là một trong những trải nghiệm đau tim nhất mà tôi từng phải chịu khi xem thể thao.

Trước tiên, tôi muốn cảm ơn Bournemouth và Andoni Iraola. Tôi hy vọng họ sẽ giành vé dự Champions League. Cùng với Everton và David Moyes, họ sẽ mãi có một chỗ đứng đặc biệt trong trái tim tôi.

Tôi nhớ lại thời điểm bắt đầu yêu bóng đá khi lên chín, say mê môn thể thao vua sau Euro 2008. Khi mùa giải trong nước bắt đầu, tôi nhớ Arsenal đã thu hút tôi vì nhiều lý do.

Thứ nhất, họ là câu lạc bộ London cách tôi khoảng 45 phút di chuyển. Tôi được bảo rằng việc có kết nối địa lý với đội bóng mình ủng hộ sẽ cảm thấy đặc biệt hơn.

Thứ hai, Cesc Fabregas thi đấu cho họ. Anh là cầu thủ thực sự cuốn hút tôi trong chiến dịch Euro của Tây Ban Nha, dù chủ yếu vào sân từ ghế dự bị. Anh lập tức trở thành cầu thủ yêu thích của tôi.

Và nữa… đỏ là màu yêu thích của tôi.

Thế là xong. Arsenal đã trở thành một phần cuộc đời tôi.

Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Emirates Stadium là vào tháng 10 năm 2009, khi xem Arsenal đánh bại Liverpool 2-1 ở Carling Cup. Fran Merida (còn ai nhớ anh ấy không?) đã ghi một siêu phẩm ngay trước mặt tôi.

Trận thứ ba tôi từng đến sân là ngày 31 tháng 1 năm 2010 – ngày sau sinh nhật tôi. Tôi chứng kiến Manchester United hủy diệt chúng tôi 3-1 sau một bài học từ Nani, Wayne Rooney và Cristiano Ronaldo.

Sinh nhật vui vẻ, chính mình!

Thế nên mọi thứ không hề dễ dàng với cổ động viên Arsenal trong 22 năm qua. Trong giai đoạn cuối triều đại Arsene Wenger, chúng tôi gần như trở thành trò cười.

Chúng tôi là đội bóng luôn chơi thứ bóng đá đẹp, sở hữu nhiều cầu thủ tài hoa, nhưng lại thiếu xương sống và thường bị áp đảo hoàn toàn.

Thua 2-8 trước Manchester United. Thua 1-5 trước Liverpool. Thua 0-6 trước Chelsea ở trận thứ 1.000 của Wenger. Thua 2-10 trước Bayern Munich sau hai lượt. Những kết quả ấy trở thành chuyện thường ngày.

Những cầu thủ hay nhất của chúng tôi rời đi để đến với các đối thủ. Robin van Persie gia nhập Manchester United. Manchester City cướp Samir Nasri và Gael Clichy. Fabregas trở lại Barcelona. Họ không xem Arsenal là ứng cử viên.

Tôi nghĩ chính Arsenal đã khiến thuật ngữ “Banter Era” (Kỷ nguyên trò cười) ra đời.

Người hâm mộ mất kết nối với câu lạc bộ. Huấn luyện viên vĩ đại nhất lịch sử Arsenal đang bị săn đuổi để trục xuất. Mọi thứ trở nên độc hại. Đó thực sự là giai đoạn đen tối.

Nhưng tất cả những người khác thì lại thích thú. Chúng tôi đang ở đúng nơi họ muốn.

Dù sao, chúng tôi cũng đã có được một số danh hiệu. Chiến thắng 3-2 trước Hull City ở trận chung kết FA Cup là khoảnh khắc hạnh phúc nhất tôi từng có với tư cách cổ động viên Arsenal, và chúng tôi còn vô địch thêm hai lần FA Cup nữa dưới thời Wenger. Đó là cứu cánh của ông.

Nhưng rồi nhà cầm quân người Pháp cuối cùng cũng ra đi, và Arsenal bước vào một thế giới mới. Tôi thực sự muốn Mikel Arteta ngồi vào ghế nóng ngay sau đó. Tôi cũng không chắc hẳn vì sao. Tôi nhớ mình đã háo hức thế nào khi ông ấy ký hợp đồng cầu thủ năm 2011, vì tôi cũng khá hâm mộ anh, có thể là vì lý do đó.

Ông ấy cũng được đánh giá rất cao với tư cách huấn luyện viên, và tôi cũng chẳng mấy thiện cảm với ý tưởng Unai Emery.

Cuối cùng Emery được bổ nhiệm, và chúng tôi khép lại mùa giải đầu tiên của anh ấy bằng thất bại tủi nhục trước Chelsea ở trận chung kết Europa League – lại thêm nỗi buồn.

Thế rồi trợ lý của Pep Guardiola, Arteta, cuối cùng cũng đến. Tôi rất háo hức. Chỉ vài tháng sau, chúng tôi vô địch FA Cup nữa, trên đường đến danh hiệu đã đánh bại cả Manchester City và Chelsea.

Nhưng hai năm tiếp theo cũng chẳng hề thuận lợi. Arteta, ở vị trí huấn luyện viên đầu tiên trong sự nghiệp, vừa học vừa làm và cố gắng thay đổi văn hóa độc hại của câu lạc bộ, thanh lý nhiều ngôi sao (Pierre-Emerick Aubameyang, Mesut Ozil) hưởng lương cao ngất ngưởng và không phù hợp với văn hóa mà Arteta muốn xây dựng.

Hai mùa giải xếp thứ tám trong năm rưỡi đầu tiên thật khó khăn, và tôi sẽ nói dối nếu bảo mình không hề dao động. Tôi không bao giờ muốn ông ấy ra đi, nhưng tôi tự hỏi liệu có thể ông ấy không phải là người phù hợp.

Nhưng phải ghi nhận Arsenal. Họ đã giữ ông ấy trong những thời khắc tăm tối. Rất nhiều câu lạc bộ khác đã sa thải ông từ lâu.

Sự tiến bộ dần hiện ra. Ông ấy bắt đầu biến những cầu thủ trẻ như Bukayo Saka và Emile Smith Rowe thành những mắt xích then chốt, cùng Giám đốc thể thao Edu, ông ấy bắt đầu làm đúng trên thị trường chuyển nhượng. Chúng tôi kết thúc mùa giải thứ ba ở vị trí thứ năm.

Mùa 2022/23, đội bóng của Arteta thi đấu thứ bóng đá hay nhất tôi từng được chứng kiến từ Arsenal. Với Gabriel Jesus và Oleksandr Zinchenko được ký từ Man City, Arsenal lao vào cuộc đua danh hiệu thực sự.

Thứ bóng đá đẹp mắt, phóng khoáng, áp đảo mọi đối thủ, chúng tôi trông có vẻ sẽ vô địch. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi không thực sự tin chúng tôi có thể làm được.

Cuối cùng, ở giai đoạn quyết định của mùa giải, Arsenal tụt dốc đau đớn, trước thế lực Manchester City đuổi kịp và thắng 4-1 ở Etihad để gần như quyết định cuộc đua. Chúng tôi chưa sẵn sàng vô địch, và chúng tôi chưa đủ thể lực.

Chấn thương của William Saliba cũng hóa ra là tai hại – Rob Holding phải vào sân, cho thấy sự thiếu chiều sâu đội hình của chúng tôi.

David Raya chiếm vị trí thủ môn từ Aaron Ramsdale, người khi đó được người hâm mộ vô cùng yêu mến. Tôi nghĩ đó là nước đi đúng, và nó đã chứng minh là một quyết định thiên tài.

Anh ấy giành Găng vàng ba mùa liền, trở thành thủ môn hay nhất tôi từng chứng kiến ở Arsenal, và khẳng định vị thế một trong những người gác đền xuất sắc nhất thế giới.

Ben White đã là trụ cột ở hành lang cánh phải, và còn có thể nói gì thêm về Declan Rice? Anh đã trở thành Roy Keane của chính Arsenal. Một hình tượng kiểu Steven Gerrard. Một cỗ xe tăng có thể áp đảo cả hàng tiền vệ. Anh là bản hợp đồng định nghĩa một kỷ nguyên của câu lạc bộ.

Kai Havertz chia rẽ ý kiến người hâm mộ, và dù tôi không phải lúc nào cũng là người hâm mộ lớn nhất của anh ấy, anh đã có những bàn thắng và khoảnh khắc quan trọng, đồng thời mang lại nhiều giá trị cho đội bóng và phù hợp với cách Arteta muốn đội hình thi đấu.

Nửa sau mùa giải ấy là khoảng thời gian Arsenal thi đấu hay nhất tôi từng được thấy. Chúng tôi chơi thứ bóng đá tấn công, mãn nhãn hơn ở mùa trước, nhưng mùa này là một cỗ máy hoàn chỉnh, mạnh mẽ và được vận hành trơn tru. Một đội bóng gai góc, sẵn sàng chiến thắng.

Chúng tôi thắng 16 trong 18 trận cuối, chỉ thua duy nhất Aston Villa trong giai đoạn đó – và thất bại ấy hóa ra là tai hại, khi chúng tôi về nhì, kém City 2 điểm. Lại một nỗi đau tim nữa.

Chúng tôi không thực sự cạnh tranh được khi Liverpool bỏ xa ở mùa giải tiếp theo, nhưng một hành trình đến bán kết Champions League, bao gồm chiến thắng trước Real Madrid ở tứ kết, thật đặc biệt. Những pha đá phạt và màn trình diễn của Rice sau hai lượt trận sẽ mãi lưu lại trong ký ức.

Thế rồi mùa giải này đến. Edu bất ngờ rời khỏi vai trò ở Arsenal và được thay thế bởi cựu Giám đốc thể thao Atletico Madrid Andrea Berta.

Đó là một mùa hè bận rộn, khi câu lạc bộ chi mạnh cho Martin Zubimendi, Viktor Gyokeres, Eberechi Eze, Noni Madueke, Christian Norgaard, Cristhian Mosquera, Piero Hincapie và Kepa Arrizabalaga.

Arteta đã biến đội bóng của mình thành một thế lực thể chất. Một đội bóng xây dựng trên sự vững chãi phòng ngự, khả năng phục hồi phi thường, kỹ năng sút phạt xuất sắc từ lâu, và thế trận áp đảo. Ông ấy muốn xây dựng một đội bóng có thể sống sót qua những áp lực của mùa giải dài hơi, chiến đấu trên nhiều mặt trận, và rũ bỏ câu chuyện “bóp nát cơ hội” đã gắn liền câu lạc bộ bấy lâu.

Chưa bao giờ tôi thấy một huấn luyện viên chịu áp lực phải mang về danh hiệu nhiều như Arteta. Chỉ một đội bóng khác từng liên tục ba mùa về nhì, và đó là Arsenal giai đoạn 1998-2001. Họ đã vô địch năm 2002.

Sự soi xét mà ông phải chịu là đáng kinh ngạc. Có lẽ đúng là như vậy. Ông ấy đã sáu năm không vô địch Premier League hay Champions League.

Nhưng một phần trong số đó là phóng đại. Arteta gây khó chịu cho nhiều người vì ông ấy là một cá tính độc đáo. Ông ấy làm mọi thứ khác biệt, với những câu chuyện về trò chơi cướp cờ và đốt lửa trại như phương pháp kích thích cầu thủ, gây ức chế cho đối thủ, vì lý do nào đó.

Arsenal là lực lượng thống trị nửa đầu mùa giải, vọt lên đỉnh bảng, cạnh tranh ở bốn đấu trường, và phần lớn đều dự đoán chúng tôi sẽ vô địch.

Tất nhiên, nhiều người cố hạ thấp những gì chúng tôi làm. Một số bảo chúng tôi đáng lẽ phải có dấu hoa thị bên cạnh tên vì thứ bóng đá mạnh mẽ, thể chất mà chúng tôi chơi, và vì chúng tôi không phải lúc nào cũng đẹp mắt.

Một số nói chúng tôi là “gian lận” vì sức mạnh ở tình huống cố định. Arsenal đã trở thành đội bóng bị nhiều người ghét đến mức họ chỉ chờ City vô địch thêm lần nữa.

Họ không thích việc Arsenal thực sự nghiêm túc bây giờ. Sẽ vui hơn nhiều cho họ khi chúng tôi bị các đội lớn vùi dập và chẳng cạnh tranh được gì.

Chú thỏ mà có súng thì còn vui nữa đâu.

Nửa sau mùa giải trở thành hành trình thực sự vất vả. Những lo âu bắt đầu xâm nhập, và thể lực cầu thủ bắt đầu giảm sút.

Mọi thứ càng trở nên gồng mình hơn, khi Arsenal phải bò chậm qua vạch đích thay vì chạy nước rút.

Những thất bại trước Manchester United và Manchester City, cùng trận hòa khi đang dẫn hai bàn trước Wolves – đội bét bảng, ở những thời điểm khác nhau, khiến người hâm mộ Arsenal lo lắng nghiêm trọng. Tôi bắt đầu hoảng loạn. Lại không thành nữa sao? Chắc chắn không phải.

Nhưng Arsenal đã hồi phục. Họ bước vào chế độ khóa chặt. Kể từ sau thất bại trước City, Arsenal không để thủng lưới, thắng ba trong bốn trận với tỷ số 1-0. Bàn thua duy nhất sau sáu trận trên mọi đấu trường là một quả penalty của Atletico.

Và thế là xong.

Sau khi Bournemouth cầm hòa City 1-1, chúng tôi được tôn vinh nhà vô địch. Thật đau tim. Thật căng thẳng. Những chiến thắng 1-0 này đã làm tôi già đi nhiều. Tôi chưa bao giờ trải qua một mùa giải như thế.

Nhưng rốt cuộc, tất cả đều xứng đáng.

London nhuộm đỏ khi người hâm mộ ăn mừng thâu đêm. Các cầu thủ thức khuya ở trung tâm huấn luyện. Những hình ảnh ấy vẫn cảm giác không có thật. Sự bùng nổ của cảm xúc. Sự nhẹ nhõm và hạnh phúc tột cùng. Đã là 22 năm dài đằng đẵng.

Arteta đã đoàn kết một cơ sở người hâm mộ. Emirates đã gắn kết dưới thời ông. Tôi đã có mặt ở trận đấu mùa trước khi Arsenal đánh bại City 5-1. Không khí tuyệt đối điên cuồng.

Bạn đã thấy những cảnh khi Arsenal tiếp Atletico ở lượt về bán kết Champions League. Thật đặc biệt. Từ một câu lạc bộ từng mất phương hướng, từ vị trí mà người hâm mộ không còn nhận ra đội bóng của mình, Arteta đã khiến chúng tôi tin tưởng thêm một lần nữa.

Dự án của ông ấy đã đơm hoa kết trái. Ông ấy có thể có khuyết điểm. Ông ấy có thể hơi thận trọng ở một số thời điểm và chơi trên ranh giới mong manh. Có lẽ ông ấy không phải lúc nào cũng mua sắm tốt ở khu vực tấn công.

Nhưng ông ấy giờ là huyền thoại của câu lạc bộ. Một huấn luyện viên tài ba đã nắm lấy quyền lực, biến Arsenal thành hình ảnh của chính mình. Ông ấy đã chứng minh sự kiên cường và bản lĩnh, và đó chính là điều đội bóng của ông ấy đã trở thành.

Ông ấy cuối cùng cũng tìm ra con đường.

Gabriel và Saliba đã trở thành một trong những cặp trung vệ xuất sắc nhất lịch sử Premier League, trong khi Raya và Rice sẽ đi vào lịch sử như những huyền thoại. Đó là nền tảng mà Arsenal được xây dựng nên. Nền tảng phòng ngự và ý chí sắt đá.

Nhưng một lời khen đặc biệt phải dành cho Saka. Starboy của Arsenal.

Các cầu thủ đến rồi đi. Các huấn luyện viên đến rồi đi. Nhưng kể từ 2018, Saka luôn hiện diện trong đội hình.

Từ hậu vệ cánh trái, đến wing back, đến một trong những tiền vệ cánh hay nhất thế giới. Anh đã chứng kiến những thời khắc khó khăn và chịu đựng những khoảng thời gian khó khăn của riêng mình. Anh đã liều mình và chịu chấn thương cho câu lạc bộ mà anh yêu mến đến thế.

Anh ấy không có mùa giải hay nhất, nhưng bạn biết không, câu lạc bộ này nợ anh. Giờ đây anh đã có danh hiệu Premier League mà anh xứng đáng được nhận.

Đây dễ dàng là một trong những khoảnh khắc tuyệt vời và đáng nhớ nhất cuộc đời tôi, và tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác của mình trong 10 tháng qua. Mùa giải này sẽ mãi in dấu trong tâm trí tôi.

Tôi rất tự hào về đội bóng này và cách chúng tôi đạt được điều đó. Chúng tôi không có 115 cáo buộc. Chúng tôi không bị kết tội chi trả bí ẩn và bị cấm chuyển nhượng hay phạt tiền.

Chúng tôi đã làm điều đó đúng đắn. Theo cách đúng đắn, và bạn biết không, công việc vẫn chưa kết thúc.

Tiến tới Budapest.

Lưu ý về tiêu đề: Tiêu đề gốc dài 88 ký tự. Bản dịch “Căng thẳng tột độ – Arteta và Arsenal đã khiến mọi giây phút đều đáng giá” (72 ký tự) được rút gọn nhẹ để gần với khoảng 50-70 ký tự theo yêu cầu, vẫn bảo toàn toàn bộ ý nghĩa gốc.